Mười câu hỏi
Chương 8/10 · Bán nhà

Mười câu hỏi · Chương 8/10 · ✍️ Cô Ngọc

Bán nhà

08

Bố tôi cầm tờ giấy. Bố đọc hai lượt. Rồi bố gấp lại bỏ túi áo.

Bố bảo: "Ừ. Chú nói phải."

Rồi bố đứng dậy đi ngủ.

Ba năm sau tôi mới biết bố làm gì với tờ giấy ấy: bố kẹp nó trong quyển sổ bút bi hai màu, trang cuối. Không sửa gì. Cũng không vứt đi.

Cái bảng nội quy vẫn dán ở chân cầu thang đến tận bây giờ. Góc dưới bong ra, cong lên, chữ mờ đi vì nắng hắt. Chả ai bóc. Cũng chả ai nhắc. Nó không còn được thi hành nữa - nhưng nó cũng không bị bóc xuống, và tôi nghĩ hai chuyện ấy khác nhau nhiều lắm.

U tôi không bán lại. Cái nồi vẫn để trên gác, han gỉ. Có lần tôi bảo u mở lại đi, u bảo: "Thôi con ạ. Mối người ta ăn quen hàng khác rồi. Với lại chỗ ngồi cũng mất rồi. Mà u thì cũng... thôi."

U bỏ lửng chữ cuối. Tôi không hỏi thêm.

Bốn năm không đứng nồi thì cái nghề nó đi mất, mà u thì không biết gọi tên cái vừa mất ấy là gì. U chỉ biết là bây giờ u ngồi nhiều hơn, và u ngủ trưa dài hơn ngày trước.

Anh cả vẫn ở riêng. Chủ nhật có về, ăn cơm, ngồi hai tiếng rồi đi. Chị dâu về thưa dần.

Nhà bán năm ngoái, hai tỷ ba. Trả ngân hàng, trả nợ nóng, còn một tỷ tám, mua cái nhà cấp bốn trong ngõ sâu hơn, dư ba trăm gửi tiết kiệm.

Bố tôi giờ trông xe cho một quán bia hơi ngoài thị trấn, ca tối, năm triệu. Có lần tôi chạy ship qua đấy, thấy bố đang dắt xe cho khách. Tôi tạt vào lề, ngồi trên xe nhìn một lúc lâu, rồi đi.

Tôi không chào bố. Tôi nghĩ bố cũng không muốn tôi chào.

Chú Ma Văn Kê mất năm kia, tám mươi mốt tuổi, mất trong lúc ngủ. Trong họ, chú mất rồi mới thôi bị gọi là gàn.

Con Vốn thì không về. Tôi vẫn giữ cái số cũ, dù đã đổi máy hai lần.


Mục lục (10 chương)

Gửi cảm xúc để cổ vũ tác giả nhé!

Bình luận (0)

Bình luận sẽ hiển thị sau khi được duyệt.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!