Mười câu hỏi
Chương 3/10 · Đội vốn

Mười câu hỏi · Chương 3/10 · ✍️ Cô Ngọc

Đội vốn

03

Dự trù một tỷ tư. Làm xong hết hai tỷ tám.

Chỗ chênh ấy đến từ đâu, chả ai nhớ rõ, vì nó không đến một lần. Nó đến từng tí một.

Đất yếu, phải ép cọc. Bà Tít sang chơi, bảo nhà ông Quyền bên kia ngõ nó ốp granite đấy chị ạ, thế là u tôi đổi từ sơn nước sang ốp đá. Nhà ông Quyền ba tầng rưỡi, nhà mình phải bốn - cái này bố không nói ra mồm, nhưng cả xóm ai chả biết, con gà nó tức nhau tiếng gáy. Bốn tầng thì u leo không nổi vì khớp gối, thế là thang máy ba trăm bốn mươi triệu. Sân thượng có bể cá koi vì bố xem YouTube. Phòng thờ tầng ba gỗ gụ, hoành phi câu đối sơn son thếp vàng - khoản này chẳng ai dám cắt, cắt là mang tội với các cụ.

Rồi giữa chừng, bố còn đặt cọc thêm một lô đất giãn dân ngoài rìa xã, một trăm hai mươi triệu. Bố bảo "mua để đấy, sau này chia cho thằng Ờ lấy vợ". Hai năm sau bỏ cọc, mất trắng, vì không xoay đâu ra tiền đóng đợt hai.

Chín trăm triệu thiếu, nhà tôi lấy ở ba chỗ: bộ xà tích với đôi hoa tai cưới của u, sổ tiết kiệm hai mươi hai năm bán bún của u, và bốn trăm triệu vay ngân hàng thế chấp chính cái nhà ấy.

Cái sổ ba trăm mười triệu biến mất trong một buổi sáng. Không ai trong nhà - kể cả tôi - coi đó là chuyện lớn. Nó bé tí so với cái nhà. Nó chỉ bằng cái phòng thờ.

Sau này chú Kê hỏi tôi một câu tôi không trả lời được:

"Ờ này. Nếu mai cả nhà mày mất sạch thu nhập, nhà mày sống được mấy tháng?"

Hôm khao nhà mới làm hai mươi mâm, cả xóm sang, họ Đỗ kéo về đông đủ. Ông Quyền Loa Xã đứng dưới sân ngửa cổ nhìn lên:

"Ông Duyệt làm ăn được đấy nhớ. To nhất xóm rồi còn gì."

Bố tôi cười mà mắt đỏ hoe. Tôi hiểu. Hai mươi bảy năm bố ngồi cái chòi hai mét vuông, gác cho người ta ngủ trong những cái nhà đẹp.

Tôi không nỡ trách bố chuyện ấy. Đến giờ vẫn không nỡ.


Mục lục (10 chương)

Gửi cảm xúc để cổ vũ tác giả nhé!

Bình luận (0)

Bình luận sẽ hiển thị sau khi được duyệt.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!