Mười câu hỏi · Chương 2/10 · ✍️ Cô Ngọc
Họp gia đình
02
Hôm họp nhà, anh cả tôi - tên Đỗ Vũ Trụ, bố đặt, hồi ấy bố vừa xem xong phim tài liệu về vũ trụ - mở máy tính chiếu bản vẽ lên tường. Nhà bốn tầng, mặt tiền ốp đá đen, ban công có cây leo. Trong hình có mấy bóng người đang uống trà trên sân thượng, ai cũng cao ráo, mặc đồ trắng, và chả ai giống người nhà tôi cả.
U tôi vỗ tay trước tiên. U tên Trần Thị Múc, cả chợ gọi là bà Múc bún riêu, hai mươi hai năm, mỗi sáng múc từ nồi ra bát, mỗi buổi hai trăm bát.
Bố tôi đứng dậy - nhà có sáu người, nhưng bố đứng dậy - rồi bố tuyên bố:
"Nhà mình nghèo là tại cái nhà nó xấu. Có nhà đẹp là có tất. Cứ làm đi, làm rồi tính."
Cả nhà vỗ tay. Tôi cũng vỗ. Tôi tên Ờ.
Chỉ có chú Ma Văn Kê không vỗ. Chú là chồng dì Nhài, em u tôi, kế toán hợp tác xã về hưu, trong họ bị xếp vào hạng "gàn", giỗ chạp nào cũng ngồi mâm dưới. Chú giơ tay, hỏi đúng một câu:
"Cái nhà bốn tầng này, làm xong rồi, mỗi tháng nó đẻ ra bao nhiêu tiền hả anh?"
Cả nhà cười.
Anh cả đỡ lời: "Nhà ở thì tính thu làm sao được hả chú. Nhà đẹp thì giá trị tài sản nó lên, sau này bán được giá."
"Ừ. Thế nhà mình có định bán không?"
Anh cả khựng.
"Không bán, thì cái giá ấy là giá gì hả cháu? Là con số trong mồm bà Tít Lắm Mồm. Tiền là cái mà tháng sau mình rút ra đi chợ được cơ."
Bố tôi rót rượu cho chú, cười xòa: "Chú cứ tính chi li quá. Làm việc lớn ai người ta ngồi đếm từng đồng."
Chú Kê uống cạn, rồi nói khẽ, mình tôi ngồi sau lưng nghe được:
"Làm việc lớn thì càng phải đếm từng đồng anh ạ. Chỉ có tiêu tiền lớn mới khỏi phải đếm."