Mười câu hỏi · Chương 10/10 · ✍️ Cô Ngọc
Kết - Ngứa
10
Tuần sau cái Mì Tôm ký hợp đồng thuê mặt bằng. Ba mươi lăm triệu một tháng, đặt cọc ba tháng. Nó vay được hai trăm.
Tôi có đứng ra bảo lãnh. Tôi ký. Nó là em tôi.
Tối ấy tôi lôi quyển sổ ghi nợ tiền bún của u ra - quyển sổ ấy tôi giữ, chả ai đòi - lật trang cuối, chỗ tôi chép câu của chú Kê mười năm trước. Tôi đọc lại mười câu hỏi.
Tôi trả lời được chín câu.
Câu tôi không trả lời được là câu thứ mười.
Vì trong nhà tôi, người được phép nói "không" thì có: là tôi. Bảy năm trước chả ai cho tôi cái quyền ấy, còn bây giờ thì chả ai cấm nữa - chú Kê mất rồi, bố tôi mệt rồi, chẳng ai buồn quát tôi nữa.
Tôi được phép nói. Tôi có nói. Tôi nói xong rồi.
Rồi tôi ký.
Thế thì cái câu hỏi thật, cái câu mười năm nay tôi cứ tưởng mình đã hiểu, hóa ra không phải là "ai được phép nói không?"
Câu hỏi thật là:
Nói ra rồi, thì ai nghe?
Và nếu suốt bảy năm ấy tôi cứ đinh ninh rằng vấn đề nằm ở chỗ bố tôi không cho ai nói - thì tại sao bây giờ, khi tôi đã nói được rồi, mọi thứ vẫn y nguyên như cũ?
Tôi ngồi với cái câu ấy đến hai giờ sáng. Tôi không có câu trả lời.
Chú Kê nói đúng một chuyện: câu hỏi thì khó cất hơn.
Nó nằm đấy. Nó ngứa.
Ghi chú: con số trong truyện tôi bịa hết. Cái cơ chế thì tôi bịa không nổi - nó chạy sẵn rồi, trong nhà tôi, và trong nhiều chỗ to hơn cái nhà rất nhiều. Còn mười câu hỏi kia, tôi để nguyên đấy. Tôi không có bản đáp án. Ai có thì bảo tôi với.
✦ ✦ ✦