Mười câu hỏi · Chương 4/10 · ✍️ Cô Ngọc
Nhà mới
04
Nhà mới ở được bốn tháng. Một tối, bố họp nhà, mười một phút.
"Bà nó ạ, thôi bà nghỉ bán đi. Nhà mình bốn tầng mà bà cứ ngồi lê ngoài chợ, người ta người ta cười cho thối mũi. Với lại bà cũng có tuổi rồi, để tôi lo."
U tôi im. U ngồi cả tối, tay xoa xoa đầu gối.
Tôi biết u không muốn nghỉ, vì hôm sau tôi thấy u lén ra chợ Chuông, đứng nhìn cái chỗ mình vẫn ngồi - giờ có bà khác dọn hàng - đứng nhìn khá lâu rồi mới về.
Nhưng u thương bố. U biết cái nhà ấy là hai mươi bảy năm ngồi chòi bảo vệ. Nên u gật.
Chín triệu một tháng, mất, trong một cuộc họp mười một phút. Chả ai coi đó là chuyện lớn. Nhà vừa bỏ ra ba trăm bốn mươi triệu lắp thang máy - chín triệu là cái gì.
Nếu cho tôi quay lại đúng một khoảnh khắc trong bảy năm ấy, tôi sẽ không quay lại cái hôm bố quyết định làm bốn tầng.
Tôi sẽ quay lại cái tối này.
Bố tôi có biết mình vừa làm gì không?
Không. Trong đầu bố, bố vừa làm một việc phải đạo: cho vợ nghỉ ngơi, giữ thể diện cho nhà, cho họ. Bố vừa cho nghỉ việc người kiếm ra tiền giỏi nhất nhà, không hỏi một câu, và trả trợ cấp thôi việc bằng thể diện.
Mà thể diện thì hàng gạo người ta không nhận.
Con Vốn - con chó nhà tôi, u đặt tên thế vì "nó là vốn liếng của bà" - tối ấy không có xương ống. Nó đi vòng vòng quanh chỗ đặt nồi, hít hít, rồi nằm xuống.