Quyển sổ của Ờ · Chương 29/29 · ✍️ Đại ca
-
29
Trung thu năm nay tổ chức ở sân nhà văn hoá xóm, có cả trẻ con khu mới sang.
Ban tổ chức năm nay có anh Khoa, phụ trách loa đài, vì anh biết dùng cái máy trộn âm thanh xã mới cấp. Ông Quyền Loa Xã năm nay chỉ đọc lời khai mạc.
Ông Quyền bảo với tôi: "Cái máy ấy nhiều nút quá."
✳
Bà Nhỡ đẩy xe sang, bán nước cho mấy ông đứng xem. Tối ấy bà bán được bốn mươi mốt cốc, nhiều nhất từ ngày về. Bà kể lại con số ấy với u ba lần.
Cái xe vẫn không đông như hồi ở phố. Bà bảo hồi ấy sáng nào cũng phải đun ba phích.
✳
Con bé nhà anh Khoa năm nay lớp hai. Nó chạy với bọn trẻ xóm Trại, nó hét cũng to như bọn kia, và nó nói "giời ơi" chứ không nói "trời ơi" nữa.
Có bà nào hỏi nó: "Cháu quê ở đâu?"
Nó bảo: "Quê cháu ở đây ạ."
Bà ấy cười, khen nó ngoan. Anh Khoa đứng gần đấy, anh nghe thấy, anh không nói gì.
✳
Bố ra ao về muộn, đến lúc phá cỗ mới về, quần vẫn xắn, chân còn dính bùn. U để phần bố một góc bánh nướng trong cái đĩa, đậy bằng cái bát.
Cái Mì Tôm đóng quán sớm nửa tiếng để sang xem múa lân. Nó dắt theo con bé phụ việc.
Tôi thì đứng ngoài rìa sân, như mọi năm.
✳
Đã ba năm từ hôm người ta về. Ba năm thì đủ để chợ có thêm bốn hàng, để cái đường bê tông nối hai bên được đổ, để bọn trẻ hai bên đánh nhau vài trận rồi lại chơi với nhau, để có hai đám cưới bên này rước dâu bên kia.
Rồi cũng quen. Chỉ là khác đi.
✳
Tối ấy có con chó vàng chạy qua sân nhà văn hoá, chạy theo bọn trẻ con, đuôi ngoáy tít.
Tôi nhìn theo một lúc.
Không phải nó.
📌 Truyện đang được cập nhật — mời bạn quay lại đón chương mới nhé!