Quyển sổ của Ờ · Chương 15/15 · ✍️ Đại ca
Chưa nói được gì
15
Quán mở được bảy tháng thì cái biển đèn chết hai bóng.
Chết đúng hai bóng ở giữa, thành ra ban đêm nó chạy chữ MY DUYEN NAI S. Thợ báo sửa hai triệu tám. Cái Mì Tôm bảo để ít bữa, rồi ít bữa thành ba tháng.
Ban ngày thì không ai biết. Chỉ ban đêm.
Trong quán, trên tường sau lưng ghế gội, có treo một cái ảnh gia đình. Ảnh chụp hôm khao nhà mới: cả nhà đứng dưới sân, sau lưng là cái nhà bốn tầng, mặt tiền ốp đá đen. Bố mang đến treo, tự tay đóng đinh. Cái Mì Tôm không cản.
Nhà ấy bán bốn năm rồi. Khách vào không ai biết.
✳
Tháng thứ nhất quán được trung bình mười một khách một ngày. Tháng thứ ba còn bảy. Tháng thứ bảy còn năm, có hôm ba.
Tôi tính hộ nó một lần, không đưa nó xem. Thuê mặt bằng ba mươi lăm triệu, lãi vay bốn triệu rưỡi, điện nước với vật tư gọi tròn sáu triệu, lương con bé phụ năm triệu. Giá trung bình một khách trăm rưỡi. Muốn hoà thì cần khoảng mười bảy khách một ngày, đều đặn, không nghỉ ngày nào.
Mười bảy. Hôm nhiều nhất từ Tết đến giờ là chín.
Phải nói cho công bằng: cái Mì Tôm không lười. Nó mở cửa từ tám giờ sáng, đóng chín giờ tối, trưa ăn ngay tại quán. Nó tự đi phát tờ rơi ngoài chợ. Nó nhớ tên khách, nhớ cả tên con của khách. Có chị đến lần thứ tư rồi, chị ấy bảo em làm khéo, chị đi mấy chỗ rồi chị vẫn thích em làm. Nó kể chuyện ấy với u ba lần trong một tuần.
Cái sai không nằm ở nó. Nó nằm ở chỗ nó chọn mặt đường lớn thay vì trong ngõ, vì "mặt đường mới có khách sang". Mà khách sang thì lên thị trấn, ở đấy có tiệm máy lạnh, có sofa, có nước uống miễn phí.
Trong ngõ thì thuê tám triệu. Nó không chịu.
✳
Tối thứ Bảy tuần trước nó gọi tôi ra quán, lúc đã đóng cửa. Nó ngồi trên cái ghế của khách, chân co lên, hai tay ôm gối.
Nó hỏi: "Anh Ờ, anh thấy được không?"
Nó hỏi thật. Nó hỏi kiểu người đã tính rồi và đang mong có ai đó bảo mình tính sai.
Tôi bảo: "Ừ, cũng được. Mới bảy tháng, chưa nói được gì đâu."
Nó gật. Nó nhẹ hẳn người. Nó pha cho tôi cốc nước cam rồi kể chuyện chị khách khen nó làm khéo, kể lần thứ tư.
Nó hỏi thật. Tôi trả lời không thật.
Về nhà tôi mở trang sáu mươi hai. Tôi ngồi lâu hơn mọi lần.
Bảy năm trước tôi không nói được vì không ai cho tôi nói. Bây giờ chả ai cấm. Hôm nay có người hỏi thẳng, hỏi đúng cái tôi biết, và tôi vẫn không nói.
Tôi ghi:
Nó hỏi. Mình nói được rồi mà mình không nói. Chưa biết gọi cái này là gì.
Con Vốn thì vẫn chưa về.
📌 Truyện đang được cập nhật — mời bạn quay lại đón chương mới nhé!