Quyển sổ của Ờ · Chương 13/15 · ✍️ Đại ca
Hụi
13
Ra Giêng, u trèo lên gác lấy cái nồi bún xuống.
Nồi tôn, quai buộc dây thép, đáy ám đen một lớp không cạo được. Bốn năm để trên gác, gỉ loang ra ngoài thành. U cọ hết một buổi sáng, cọ xong vẫn gỉ. Rồi u đổ đất vào, trồng hành, đặt ở bậu cửa bếp.
Bố đi qua, nhìn một cái, không nói gì.
Chuyện u vào chân hụi thì tôi biết muộn, biết qua đường vòng, vì chả ai báo. Dây hụi mười hai chân, mỗi chân mười triệu, bà Tít làm chủ hụi, mỗi tháng khui một kỳ. Ai cần tiền thì bỏ lãi cao nhất để hốt trước, ai không cần thì để đấy, hốt kỳ cuối lấy trọn. U bảo u để đến cuối.
Tôi tính nhẩm. Nếu trơn tru, hốt kỳ cuối u lời khoảng chín triệu rưỡi trên tổng số u bỏ ra trong mười hai tháng. Hơn gửi tiết kiệm. Rủi ro thì nằm ở chỗ mười một người kia và bà Tít - chỉ cần một chân bỏ giữa chừng là dây đứt.
Con số không đến nỗi. Nên tôi không nói gì.
✳
Buổi khui hụi tháng Ba họp ở nhà bà Tít. U mới mổ được ba tháng, đi bộ còn chậm, bố bảo tôi ra đón.
Tôi đến sớm mười lăm phút, dựng xe ngoài cổng, đứng đợi.
Trong sân có sáu bảy bà, ngồi ghế nhựa quanh cái bàn gấp, có ấm chè, có đĩa kẹo lạc. Con mèo nhà bà Tít vừa đẻ bốn con, mấy bà đang chia nhau xem con nào lành. Bà Hoè kể phim Ấn Độ đến tập bốn mươi mà hai đứa kia vẫn chưa lấy được nhau, mấy bà kêu giời.
Rồi có bà nào hỏi: "Thế bà Múc bún riêu dạo này thế nào?"
Tôi đứng ngoài cổng, nghe u kể.
U kể thằng cả nhà tôi có ô tô, đi làm trên thành phố. U kể cái Mì Tôm mở tiệm ngoài mặt đường lớn, có biển đèn chạy chữ. U kể cái nhà bốn tầng thì "rộng quá, hai ông bà ở không hết, bán đi cho gọn, giờ ở cái nhà nhỏ mà ấm". U kể thằng thứ hai nhà tôi nó cẩn thận lắm, cái gì nó cũng tính, tính chán rồi mới làm.
U kể một mạch. Giọng u to hơn ở nhà, nhanh hơn ở nhà, và có chỗ u cười.
Không có chỗ nào u nói sai. Cũng không có chỗ nào đúng hẳn.
Bốn năm rồi u không bán bún. Mà u vẫn là bà Múc bún riêu.
Tôi đứng thêm mười phút nữa cho u kể xong rồi mới gọi.
✳
Trên đường về, u ngồi sau, một tay vịn yên. Đi chậm vì đường xóc, u mới mổ.
U kể lại cho tôi đúng mấy chuyện ấy. Chuyện thằng cả có xe, chuyện cái Mì Tôm mở tiệm, chuyện bán nhà.
Kể hết một câu.
Về đến nhà, u xuống xe, ra bậu cửa bếp ngắt mấy nhánh hành, bảo tối nay nấu canh.
Bố biết u chơi hụi. Bố không cấm. Bố chỉ bảo: "Bà cẩn thận đấy."
Có thế thôi. Không có bảng nào được dán lên tường.
Tôi không biết đấy là vì bố khác đi, hay vì bố mệt.
Tối ấy tôi ghi vào trang sáu mươi hai:
Câu thứ mười hai: mười câu của chú Kê đều hỏi về cái đồ. Không câu nào hỏi người mua nó đang thiếu cái gì.
Con Vốn thì vẫn chưa về.