Quyển sổ của Ờ · Chương 20/21 · ✍️ Đại ca
Lãi
20
Cái ghế mát-xa nhập, mua trả góp hai mươi hai triệu, giờ là chỗ nó ngồi ăn cơm trưa.
Khách không ai ngồi. Khách đến làm móng thì ngồi ghế thấp, ai đời ngồi ghế mát-xa để người ta cầm cái tay. Nó mua vì trong ảnh mấy tiệm trên thị trấn có cái ấy.
✳
Tháng Ba tôi chở hàng cho hiệu cầm đồ nhà anh Định ngoài thị trấn. Anh Định ký nhận, quyển sổ mở trên bàn, tôi đứng đợi anh ký thì tôi đọc.
Trang bên trái, dòng thứ tư từ dưới lên: Đỗ Thị Mỹ Duyên - 40tr - lãi ngày.
Ba nghìn một triệu một ngày. Bốn mươi triệu là một trăm hai mươi nghìn một ngày. Ba triệu sáu một tháng.
Tôi ra quán nó ngay chiều hôm ấy.
Nó không chối. Nó bảo đến kỳ đóng tiền nhà, thiếu, mà nó không dám hỏi bố u, cũng không dám hỏi tôi.
Tôi hỏi tại sao không hỏi tôi.
Nó nhìn tôi một lúc rồi nó bảo:
"Anh bảo mới bảy tháng chưa nói được gì mà."
✳
Tôi ngồi đấy, trên cái ghế mát-xa không ai ngồi, và tôi không cãi được câu của chính mình.
✳
Tôi đưa nó hai mươi triệu. Của tôi, để dành từ hồi lấy lại được mã đối tác. Nó cầm, nó khóc, khóc xong nó bảo mai em trả bớt nợ nóng.
Phần còn lại nó bán cái ghế mát-xa. Rao trên mạng hai tuần, cuối cùng bán được tám triệu rưỡi cho một tiệm dưới xã bên. Mua hai mươi hai, dùng mười tháng.
Người ta đến chở, phải tháo cửa quán mới đưa ra được.
Chuyện này bố u không biết. Đến giờ vẫn không biết.
Tối ấy tôi ghi:
Câu mình nói bảy tháng trước, hôm nay nó dùng để trả lời mình.
Con Vốn thì vẫn chưa về.
✳