Quyển sổ của Ờ · Chương 14/15 · ✍️ Đại ca
Hai mươi bảy năm bố nói qua bộ đàm
14
Cái điện thoại cũ của tôi màn hình nứt một góc, thay kính hết bốn trăm, tôi để đấy không thay. Mua máy mới rồi thì đưa lại cho bố.
Bố dùng để gọi video cho hai đứa cháu.
Bố cầm điện thoại cách mặt bốn mươi phân, hai tay, như bưng bát nước đầy. Và bố nói to. Nói như hét. Cả nhà bên kia nghe rõ, cả nhà bên này cũng nghe rõ, hàng xóm chắc cũng nghe rõ.
Tuần đầu bố gọi lúc năm giờ sáng, vì bố dậy từ bốn rưỡi. Bọn trẻ còn ngủ. Anh cả nhắn: "Bố ơi tầm tám giờ tối bố gọi thì các cháu ở nhà bố ạ."
Bố lấy bút bi đỏ khoanh tròn vào tờ lịch treo bếp: thứ Ba, thứ Sáu, 8h.
Bố gọi đúng giờ ấy. Chưa lần nào sai.
Có điều bố hay tắt máy trước khi đứa cháu chào xong. Nó đang "cháu chào ông, ông..." thì màn hình đã tối. Lần nào cũng thế. Cái Mì Tôm bảo ông ơi ông để nó chào hết đã, bố bảo ừ, rồi lần sau vẫn thế.
Hai mươi bảy năm bố nói qua bộ đàm. Nói xong là cúp.
Hôm nọ thằng cháu lớn, bốn tuổi, hỏi giữa cuộc gọi: "Ông ơi sao ông cứ hét thế?"
Bố im một lúc.
Từ hôm ấy bố nói nhỏ hơn. Bố cũng cầm điện thoại gần lại, cách mặt độ hai gang. Được cái tay bố dạo này cầm lâu thì run, nên bố tì khuỷu tay lên mặt bàn, tì rồi thì máy đỡ rung.
Năm nay bố sáu mươi hai.
Có một chuyện nữa, tôi không biết xếp nó vào đâu.
Từ hôm bố gọi video đều, anh cả về nhà thưa hơn. Trước còn về Chủ nhật, giờ hai ba tuần một lần. Có lần chị dâu bảo qua điện thoại: "Thì tuần nào bố cũng gọi rồi mà chú."
Câu ấy đúng.
Hôm kia đứa cháu hỏi qua màn hình: "Ông ơi nhà mình có con chó không ông?"
Bố bảo: "Có. Mà nó đi rồi cháu ạ."
Tối ấy tôi mở quyển sổ, ngồi một lúc, không nghĩ ra câu hỏi nào.
Tôi ghi dòng này, dòng đầu tiên trong sổ không phải là một câu hỏi:
Bố gọi video 8 giờ tối thứ Ba và thứ Sáu. Ghi để nhớ.
Con Vốn thì vẫn chưa về.