Quyển sổ của Ờ
Chương 11/12 · Quyển sổ

Quyển sổ của Ờ · Chương 11/12 · ✍️ Ngọc · 👀 249 lượt đọc

Quyển sổ

11

Hai giờ sáng, tôi lật sang trang bên cạnh.

Quyển sổ ghi nợ tiền bún của u dày lắm. U mua nó ngoài chợ Chuông năm 1998, loại bìa các-tông xanh, kẻ ô, hai trăm trang. Hai mươi hai năm bán bún, u ghi hết được sáu mươi mốt trang: tên khách, số bát, ngày trả. Chú Kê chiếm trang cuối cùng. Chỗ giữa còn trắng nguyên.

Tôi lấy bút bi, viết lên đầu trang sáu mươi hai:

Sổ của thằng Ờ. Bắt đầu ghi từ hôm nay.

Rồi tôi ngồi nhìn cái dòng ấy hồi lâu, không biết viết tiếp gì. Chú Kê để lại cho tôi mười câu. Tôi bắt đầu ngờ rằng mười câu là chưa đủ, vì mười câu ấy hỏi về tiền, mà nhà tôi thì không phải lúc nào cũng vướng chuyện tiền. Có những chuyện nó vướng ở chỗ khác, tôi chưa gọi được tên.

Với lại chuyện thì đang xếp hàng.

Tháng sau quán làm móng của cái Mì Tôm khai trương. Nó đã đặt biển đèn LED chạy chữ, bố góp ý cái dòng chữ chạy, hai bố con cãi nhau ba tối chưa xong.

Anh cả tuần rồi nhắn tôi, nhắn riêng chứ không nhắn vào nhóm gia đình: "Ờ ơi anh tính vay ba trăm mua con xe cũ. Đi làm cho đàng hoàng, với lại thỉnh thoảng đưa các cháu về quê thăm ông bà. Chú thấy thế nào?" Tôi chưa trả lời. Tôi đọc đi đọc lại cái vế "với lại thỉnh thoảng đưa các cháu về quê" và tôi nghĩ mãi không ra, cái vế ấy là lý do, hay là cái cớ để cho lý do nó đỡ trơ ra.

U thì bắt đầu chơi hụi với bà Tít. Chân hụi mười triệu. U bảo "cho vui, chứ u ngồi không mãi cũng chán". Tôi nghe cái chữ "cho vui" ấy mà thấy quen quen.

Còn bố, hôm kia ông Quyền Loa Xã sang chơi, rủ bố góp vốn nuôi ốc nhồi. Bảo một vốn bốn lời, bảo nhà ông Quyền làm hai vụ rồi, bảo ao bỏ không thì phí. Bố chưa gật. Nhưng bố có hỏi ông Quyền một câu, và tôi đứng trong bếp nghe được, và tôi phải ngồi xuống:

"Thế mỗi tháng nó ăn hết bao nhiêu hả ông?"

Bố hỏi trống không, giọng như hỏi cho có. Ông Quyền cười xòa bảo ôi giời ông cứ vẽ chuyện. Rồi hai ông sang chuyện khác, bố cũng không hỏi lại lần nữa.

Tôi không biết bố hỏi câu ấy vì bố nhớ tờ giấy trong túi áo, hay chỉ là trùng. Tôi cũng chưa dám hỏi bố.

Nhưng tối ấy tôi ghi được dòng thứ hai vào trang sáu mươi hai:

Bố hỏi "mỗi tháng nó ăn hết bao nhiêu". Chưa biết là nhớ hay là trùng. Để xem.

Con Vốn thì vẫn chưa về.

Quyển sổ của u còn một trăm ba mươi tám trang trắng. Nhà tôi thì lúc nào cũng có chuyện.

Nên chắc còn lâu mới hết trang.


Nền
Cỡ chữ
Tiện ích
Mục lục (12 chương)

Gửi cảm xúc để cổ vũ tác giả nhé!

Bình luận (0)

Bình luận sẽ hiển thị sau khi được duyệt.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

📚 Truyện cùng thể loại

Xem tất cả