Quyển sổ của Ờ
Chương 12/12 · Xe

Quyển sổ của Ờ · Chương 12/12 · ✍️ Ngọc · 👀 245 lượt đọc

Xe

12

Cái xe về tháng Chín. Màu bạc, đời hai nghìn mười lăm, đã chạy tám mươi tư nghìn cây. Nắp cốp không tự giữ được, phải chống bằng một thanh gỗ anh cả cắt sẵn để trong cốp.

Trước đó ba tuần tôi mới trả lời cái tin nhắn của anh. Trả lời muộn hai mươi hai ngày, và trả lời bằng con số, vì tôi không biết trả lời bằng cái gì khác:

Vay 300, lãi 8,9%, trả trong 5 năm là 6 triệu 2 một tháng. Bảo hiểm 4,8 triệu một năm. Đăng kiểm, bảo dưỡng, lốp, gọi tròn 9 triệu một năm. Xăng anh đi lại như bây giờ khoảng 1 triệu 8. Chỗ anh không có bãi, gửi ngoài 1 triệu 2. Tổng khoảng mười triệu rưỡi một tháng anh ạ. Lương anh mười tám.

Anh cả nhắn lại sau bốn phút: "Ừ chú tính đúng."

Ba tuần sau cái xe về.

Cơ quan anh không có chỗ đỗ, anh gửi ở bãi cách đấy bảy trăm mét, sáng đi bộ vào, chiều đi bộ ra. Đi làm bằng xe thì lâu hơn đi xe máy, nên anh vẫn đi xe máy. Sáng Chủ nhật anh ra bãi nổ máy mười lăm phút cho khỏi hỏng ắc quy, rồi tắt, rồi về.

Chị dâu bảo với u: "Con chả biết mua để làm gì."

U bảo: "Ừ thì... cũng tiện."

Họp lớp tháng Mười anh có lái đi. Điều hòa yếu, giữa trưa phải mở hết bốn cửa kính, đến nơi áo ướt sũng. Anh đỗ xe cách nhà hàng một quãng rồi đi bộ vào cho khô.

Đêm mười bốn tháng Mười một, hai giờ sáng, u đau bụng.

Đêm ấy anh cả ngủ lại nhà, vì hôm sau giỗ bà nội.

U đau quặn, không nằm được, mồ hôi ra như tắm. Bố gọi cấp cứu, tổng đài bảo chờ. Ngõ nhà tôi bây giờ sâu hơn ngõ cũ, xe không vào được.

Anh cả không nói gì. Anh chạy chân đất ra đầu ngõ lấy xe. Tôi với bố dìu u đi ra, được năm bước u lại phải dừng. Đoạn từ nhà ra đầu ngõ có tám mươi mét. Đêm ấy đi hết mười một phút.

Lên xe, anh cả bật điều hòa. Điều hòa vẫn yếu. Không ai nói gì về chuyện ấy.

Viện huyện chuyển lên tỉnh. Bốn giờ sáng mổ. Viêm ruột thừa, mưng mủ rồi, bác sĩ bảo chậm vài tiếng nữa thì vỡ.

Bố ngồi ngoài hành lang, hai tay đặt lên đầu gối, không nói câu nào từ lúc lên xe cho đến lúc bác sĩ ra.

Mổ hết mười tám triệu, bảo hiểm trả một phần. Bố rút tiền từ cái sổ ba trăm.

Cái Mì Tôm đóng cửa quán một hôm để vào với u. U tỉnh dậy, câu đầu tiên u hỏi là: "Giỗ bà xong chưa con?"

Sáng hôm sau tôi ra hành lang ngồi. Tôi có mang theo quyển sổ. Chả biết mang theo làm gì.

Tôi mở trang sáu mươi hai, định ghi.

Ngồi hết một điếu thuốc mà không ghi được gì.

Vì mấy chuyện này thì tôi biết chắc:

Cái xe ấy anh cả không đủ sức nuôi. Mười triệu rưỡi một tháng trên lương mười tám, có vợ, hai đứa nhỏ - con số ấy hôm nay vẫn đúng y như hôm tôi nhắn. Nợ vẫn ba trăm. Điều hòa vẫn yếu. Chủ nhật vẫn phải ra bãi nổ máy mười lăm phút.

Và đêm qua, nếu không có nó, thì tôi không biết.

Có thể vẫn kịp. Xe cấp cứu có khi hai mươi phút là tới. Có thể không kịp. Không ai biết được, và sẽ không bao giờ có ai biết được.

Chú Kê hỏi: mỗi tháng nó đẻ ra bao nhiêu, mỗi tháng nó ăn hết bao nhiêu.

Cái xe ấy mỗi tháng ăn mười triệu rưỡi. Nó đẻ ra một lần. Đúng một lần, lúc hai giờ sáng ngày mười bốn tháng Mười một.

Tôi không biết ghi cái đó vào cột nào.

U nằm viện bốn ngày. Về nhà, u dậy sớm hơn trước, đi lại quanh sân, bảo nằm mãi mỏi người.

Từ hôm ấy nhà tôi có thêm một câu. Bố định mua cái gì, bố cũng bảo: "Thì như cái xe thằng cả đấy."

Tháng trước bố định mua cái máy lọc nước sáu triệu tám, loại có đèn tím. Bố bảo thế. Tôi không cãi.

Tối ấy tôi ghi được vào trang sáu mươi hai một dòng:

Câu thứ mười một: có những thứ cả đời chỉ đẻ một lần, mà mình không biết trước là lần nào. Chưa nghĩ ra hỏi thế nào cho đúng. Để đấy đã.

Con Vốn thì vẫn chưa về.

📌 Truyện đang được cập nhật — mời bạn quay lại đón chương mới nhé!


Nền
Cỡ chữ
Tiện ích
Mục lục (12 chương)

Gửi cảm xúc để cổ vũ tác giả nhé!

Bình luận (0)

Bình luận sẽ hiển thị sau khi được duyệt.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

📚 Truyện cùng thể loại

Xem tất cả